Viết cho trung thu của con
Viết cho những gì đã qua…” khi bạn rớt kiếm, hãy cầm kiếp lên và đi vào rừng thẵm”
Khi ba viết những dòng này cho con thì con đã xa ba mãi mãi. Khi củi đã được chất vào lò, chỉ chờ khơi nguồn sẽ bừng lên ngọn lửa ấm áp. Khi những hoạch định đã hoàn thành, tưởng chừng như không có gì để thay đổi thì con đã ra đi. Ra đi đột ngột, đến như ông nội là người rắn rỏi nhất cũng bật lên tiếng khóc. Ba không tin đó là sự thật. Ba còn nhớ rất rõ: ngày ấy cũng vào mùa thu như chiều nay. Mọi người đang náo nức đón chào một mùa thu mới, tất bật làm những chiếc lồng đèn đủ màu sắc để cho bọn trẻ đón tết trung thu. Ngoài phố những chiếc đèn ông sao đang tỏa sáng, những dãy phố trưng bày những chiếc bánh trung thu dẻo thơm: mùi cớm xanh, mứt gừng, mứt bí… những bài hát về tết trung thu vang rền, và đâu đó tiếng tùng tùng, rinh rinh: tiếng trống múa lân vui nhộn…. Vậy mà, cả gia đình chúng ta phải vào viện vì bác sĩ bảo thai nhi có vấn đề (?).
Trên đường chuyển viện ba hồi họp, lo sợ và luôn cầu Chúa ban bình an cho con và mẹ của con… Chờ tin con trước phòng “phụ sản” ba mới thấy hết được nhịp đập của thời gian. Thời khắc nặng nề trôi chầm chậm, chiếc kim đồng hồ nhích từng giây, từng khắc mệt nhoài mà lòng ba như có sóng dữ, từng cơn sóng gào thét tranh giành để xô vào bờ cát khắc khoải những âu lo, tranh giành vị trí để tồn tại, để những gì không thể mất không xảy ra…Cửa phòng xịt mở, những chiếc áo bờ-lu phất phới, cái lắc đầu đến tàn nhẫn “xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng không giữ được đứa bé…”. Con đi thật rồi, con ra đi khi không kịp khóc tiếng khóc chào đời. Khi ba chưa kịp nắm lấy đôi bàn tay bé xíu, đặt lên má để được nghe, được hiểu khi tình phụ tử trong lòng réo gọi. Cái tên Hạo Dương mà ba đã chuẩn bị từ những tháng trước để đặt cho con… Vậy mà con nỡ bỏ ba mà đi.
Nếu phải làm tất cả những gì để con được sống ba cũng chấp nhận…nhưng mà, sự thật có bao giờ là lời nói suông…Đã 10 năm rồi còn gì, một mùa trung thu mới lại về..Chiều nay đến thăm con với chiếc đèn lồng hình trái đất, ( như ước muốn con có mặt khắp nơi trong trái đất này) 10 ngọn nến hồng và nhiều loại quả. “Cha con mình hãy bày cỗ đón trăng Dương nhé…” Những ngọn nến hồng đang tỏa sáng, ánh trăng vàng cũng tròn vành vạnh trên đầu.
Nhìn ánh trăng kia ba như thấy thấp thoáng ánh mắt của con cười… Ba thấy lòng mình thật ấm áp. Con còn đấy, chỉ cách ba có ….mà sao ba thấy xa xôi quá đỗi. Mong muốn được ôm con vào lòng hát véo von câu hát ngày xưa mà ba tập tành để bắt đầu làm bố: ” ngoài đồng xa ba đi hái măng non, nín đi hỡi em ơi, ngủ đi hỡi em hỡi..” .Điều tưởng chừng như giản đơn mà sao ba cũng không làm được Dương ơi!!