Ngày đầu tiên đến trường
Tuổi học trò là tuổi đẹp nhất của một con người, ở cái tuổi ấy người ta có biết bao nhiêu hoài bảo, ước mơ và hàng trăm, hàng nghìn những dự định. Ngày đầu tiên đến trường của mỗi người cũng không hoàn toàn giống nhau. Bởi cái đầu tiên ấy, không phải do mình tự lựa chọn và tôi cũng mặc nhiên như thế.
Hôm nay cũng là ngày đầu tiên đến lớp của năm học mới. Cô giáo dạy ngữ văn nắn nót trên bảng dòng chữ rất đẹp: “Mỗi cuộc đời của con người đều có những khoảng lặng đáng nhớ, hãy nhớ lại ngày đầu tiên đến trường của em”. Tôi đã có hơn hai ngày để hồi tưởng lại “những khoảng lặng” ấy, cái ngày đầu tiên ấy, và tôi cũng đọc đi đọc lại không biết bao lần đoạn viết: Ngày đầu tiên đi học của nhà văn Thanh Tịnh được lượt trích trong sách Tiếng Việt lớp 3 tập một. Nó được bắt đầu bằng một bức tranh có thơ, có họa: ‘buổi sớm mai hôm ấy, buổi sớm mai có sương thu và gió lạnh, mẹ tôi dắt tôi đi trên con đường dài và hẹp, con đường này tôi đã đi lại nhiều lần, nhưng bổng nhiên thấy lạ: …hôm nay tôi đi học”. Sao mà buổi học đầu tiên của Thanh Tịnh lại đẹp đẻ và trong trẻo đến như vậy. Và tôi cứ bồi hồi như thế, chấp nối những chằng chịt của kí ức để làm nên một buổi đi học đầu tiên của tôi cũng không phải là điều dễ dàng….Năm ấy, năm tôi lên 6 tuổi. Cả gia đình bé nhỏ của tôi đều ở trong một căn nhà cất trên một dòng kênh, nằm trong khuôn viên của một ngôi trường trung học. Nơi đó ba và mẹ tôi công tác, căn nhà 20 m
vuông, chứa nhiều đồ đạc và chứa đựng cả tuổi thơ của tôi ở đó. Ba me tôi ngày hai buổi đến trường, tôi đứa trẻ 6 tuổi cũng chĩ quanh quẩn bên trong 20 met vuông ấy. Và nơi ấy cũng không có một ngôi trường tiểu học để tôi có thể học tập. Ba mẹ quyết định gửi tôi vào nhà bà nội để tiện việc học hành. Một quyết định “táo bạo” vì tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể rời xa ba mẹ. Ngày mai là ngày khai giảng, cũng đồng nghĩa với việc tôi phải xa nơi này… Tôi thấy ba mẹ tôi có vẻ tất bật hơn, chuẩn bị cho tôi từ cái áo,chiếc cặp cây bút ..và cả cái bình nhỏ để chứa nước mà mẹ bảo cần phải có khi khát nước. Đêm đó, lần đầu tiên tôi không ngủ cùng ba mẹ, tôi cứ khóc rấm rức trong lòng của bà,” Tại sao đi học lại buồn đến như thế?”. Hứa hẹn những buổi học vui tươi quá xa tầm với của tôi. Sáng hôm ấy, vâng chính buổi sáng hôm đầu tiên ấy, bà nội đánh thức tôi thật sớm, cho tôi ăn một bát mì kèm theo một quả trứng to. Con đường từ nhà bà đến trường phải đi ngang qua nhiều dãy phố, nhà cửa san sát, người người đi lại như mắc cửi. Nhưng trong lòng tôi chỉ nghĩ về ba mẹ, tôi cũng không khép nép hay sợ sệt như cậu bé trong bài ngày đầu tiên đi học của Thanh Tịnh. Vừa đến cổng trường, không kịp chào bà tôi đã một mạch chảy vào sân trường,mặc cho tiếng í ới của bà vẫn như đuổi phía sau. Nơi sân trường kia có rất nhiều đứa trẻ con như tôi đang nô đùa. Tôi cũng hòa mình vào đám đông ấy. Tôi chợt nghĩ: phải chăng hôm nay tôi đi học??? Tiếng cô giáo đọc tên từng người vào lớp, chân trời mới của tôi là ở đây. Lời dặn dò của mẹ vẫn văng vẳng bên tai: “ngày mai con đi học, con đã trở thành người lớn rồi đấy, ngôi trường này sẽ là nơi cho con chấp cánh vào đời”.Và tôi đã “vào đời” từ đấy…
Nhiều năm đã trôi qua, mỗi lần nhớ lại cái ngày đầu tiên ấy, lòng tôi chợt bồi hồi, phải chăng ngày đi học đầu tiên của tôi có quá nhiều điều cần suy ngẫm…những tháng năm tươi đẹp ấy giờ chỉ còn lại sau lưng. Bây giờ chỉ cần nhắm mắt lại, tôi sẽ mường tượng đầy đủ về ngày xưa ấy…, nhớ quá đi thôi cái ngày đầu tiên dại khờ ấy. Nếu cho một điều ước. tôi chỉ xin được trở về với những yêu thương.