không đề

Tôi cứ tin và cứ tin như thế. Tin trong phập phồng lo sợ. Một biểu hiện của tín hiệu thay đổi, nó cũng làm đảo lộn tất cả: cuộc sống này, con người này, hoàn cảnh này..Vượt qua “hoàn cảnh” để chấp nhận, cái chấp nhận ít kỉ đến lừa dối, để gắng gượng sống, gắng gượng cười đùa, bỏ qua tất cả mọi lỗi lầm để tồn tại..Ngày một, ngày hai, ngày ba…rồi đến cái ngày …..n nào đó ta có còn đủ sức để trãi lòng nữa không? Hay chỉ là con thú bị thương rồi nấp sau song sắt, chờ giờ nộp mình trong cái bi thương CỦA KIẾP NGƯỜI. Sống là cho ư, tôi có cho ai bao giờ đâu mà đòi chia chát sự ban ơn của người khác. Ta khắc khoải với cái sự lỡ làng của tạo hóa, cái trúc trắc của đất trời, cái ảm đạm của một ngày sẽ không bao giờ mới, rồi tự dằn dặt đến uất hận… đến ngôp thở, bi ai ư???…Đôi khi niềm vui của người này, nhưng là nổi đau của người kia và mất mát chưa từng chia sẻ ấy liệu hắn có vơi chút nào để cho lòng lắng xuống không? Chờ đợi một ngày mới lên ư?, có còn đủ sức để mà chờ đợi không? hay bỏ mặc cho sự sắp xếp của định mệnh, người ta có thể cho anh cái này,chắc chắn họ sẽ lấy đi của anh cái khác. Phải chấp nhận, và phải chấp nhận. Kệ còn gắng gượng được ta hãy còn gắng gượng để sống đẹp lòng tất cả, để nụ cười mãi tươi rói trên môi “mọi người”, còn ta cứ lặng lẽ nhói đau để cho nụ cười kia luôn còn mãi trên môi…